HỖ TRỢ TRỰC TUYẾN

LK WEBSITE GIÁO DỤC

LIÊN KẾT WEBSITE

THỐNG KÊ TRUY CẬP

Đang truy cậpĐang truy cập : 15


Hôm nayHôm nay : 199

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 3895

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 207679

LẬP TÀI KHOẢN GỬI TIN BÀI

Trang nhất » Tin Tức » Hoạt động chuyên môn

" Mẹ ơi! Con cần có mẹ"- Chuyện dự thi chủ nhiệm giỏi cấp huyện

Thứ bảy - 11/04/2015 19:17 | Số lượt đọc: 1046
Tôi ra trường, giảng dạy và làm công tác chủ nhiệm đã hơn 20 năm. Trong khoảng thời gian đó, tôi đã đúc rút được nhiều kinh nghiệm cho bản thân nhất là công tác chủ nhiệm lớp. Mỗi lớp học trò đi qua đều để lại trong tôi những kí ức đẹp đẽ. Đặc biệt cậu học trò nhỏ bé, nước da ngăm đen đã cho tôi ấn tượng sâu sắc nhất và đó cũng là bài học trong suốt thời gian dạy học của tôi. Câu chuyện có tựa đề “ Mẹ ơi! Con cần có mẹ!”
      
       Năm ấy, tôi được phân công chủ nhiệm lớp 5B. Lớp học có 24 học sinh, tất cả các em đều là con nông dân, hoàn cảnh gia đình còn có nhiều khó khăn nhưng bù lại các em đều ngoan, biết vâng lời thầy cô, học hành tiến bộ. Nổi bật trong lớp là em Nguyễn Tiến Chung. Chung rất chăm học, học giỏi đều các môn. Em là một trong những thành viên tích cực tham gia các cuộc thi do nhà trường, ngành giáo dục tổ chức. Cuối học kì I, Chung được cả lớp bình bầu là học sinh xuất sắc. Bản thân tôi cũng rất hài lòng về em.
       Sau khi nghỉ Tết Nguyên đán, các em học sinh lại tiếp tục đến trường. Một tháng trôi qua, Chung vẫn đi học bình thường. Cuối buổi học, Chung ở lại chơi đá bóng với các bạn. Trong cặp Chung lúc nào cũng giấu quà, bánh để khi đá bóng xong phát cho các bạn cùng ăn. Hai tuần tiếp theo Chung đến trường với vẻ mặt uể oải, mệt mỏi, em lơ là, chểnh mảng trong học tập. Nhiều lần tôi hỏi thăm nhưng em đều lắc đầu, thỏ thẻ: “ Em hơi mệt thưa cô”. Thế rồi chiều thứ 3 hôm đó em nghỉ học mà không rõ lí do.  Cuối buổi học tôi nhờ em Tuấn Bách - một học sinh trong lớp ở gần nhà em đem cặp về để em chuẩn bị bài ngày mai.
      Sáng mai đến lớp, chỗ của Chung ngồi vẫn để trống. Ngày hôm sau, em vẫn không đến trường. Thấy lạ, tôi hỏi em Tuấn Bách: “ Em có biết vì sao Chung không đi học không?”. Tuấn Bách ấp úng: “ Dạ, thưa cô! Bố bạn Chung nói không cho Chung đi học nữa đâu ạ”. “ Vậy, em có biết vì sao không?”. “ Em nghe bố Chung nói Chung lấy tiền của bố nên không cho đi học nữa ạ”. Nghe trò nói xong, tôi hơi bất ngờ và phân vân: “ Vì sao một trò ngoan như Chung lại lấy tiền của bố?”.
Cuối buổi học hôm đó, tôi đến nhà em để tìm hiểu tình hình thế nào. Vừa vào đến sân, tôi thấy bố Chung mặt đỏ gay, miệng la ba lắp bắp, chửi mắng bâng quơ. Thấy tôi, ông chau mày hỏi: “ Cô đến nhà tôi có việc chi?”. “ Dạ! thưa bác, hai hôm nay con không thấy em Chung đi học nên con đến hỏi thăm xem tình hình thế nào?”. Không để tôi nói dứt câu, ông đã khuơ tay múa chân: “ Thằng Chung tui đuổi nó ra khỏi nhà rồi. Đồ mất nết, không học với hành chi nữa. Cô đừng đến tìm nó vô ích”. Ông vừa nói vừa đẩy tôi ra khỏi nhà rồi ông đóng cửa lại. Phải làm sao bây giờ? Biết tìm em Chung ở đâu?? Tôi đi một vòng quanh nhà xem tình hình thế nào thì thấy một cậu bé đang ngồi dưới bụi tre bên bờ hói. Đúng là Chung rồi! Tôi vui mừng định la to thì Chung vội ra hiệu cho tôi im lặng. Trời ơi! Sao có mấy ngày không gặp mà em gầy gò, xanh xao thế này. Quần áo, đầu tóc bẩn thỉu, hôi hám.
Tôi hỏi dồn dập: “ Sao lại thế này? Sao em không đi học?”. Chung nhìn tôi rồi em òa khóc: “ Thưa cô, bố không cho em đi học nữa”. “ Vì sao vậy em?” “ Dạ! vì em đã lấy tiền của bố cô ạ!” “ Em lấy tiền của bố để làm gì?”. Chung úp mặt vào vai tôi khóc nức nở, em vừa khóc vừa nói: “ Cô ơi, em đói”. Một lát sau, bình tĩnh em nói: “ Hai ngày nay, em không được ăn uống gì. Bố giận đuổi em ra khỏi nhà. Suốt ngày bố chỉ uống rượu rồi la mắng. Không biết đi đâu nên em đã lót tạm mấy cái bì rách sau khém nhà để nằm cô à. Mẹ em mất rồi, em không có nơi nương tựa cô ơi”. Nói đến đây Chung lại òa khóc. “ Chung ơi! Cô thật vô tâm. Hoàn cảnh của em thế này mà cô không giúp gì được cho em. Cô cứ nghĩ, mẹ mất nhưng em còn có bố”. Nói rồi, tôi dìu Chung ra xe, chở về nhà tắm rửa thay quần áo cho em. Hôm đó nhìn em ăn mà tim tôi thắt lại, nước mắt cứ thế lăn dài. Em ăn như thể chưa khi nào được ăn. Ăn xong, em lại tiếp tục kể cho tôi nghe câu chuyện mà em đang kể dở. “ Bố em năm nay đã ngoài 70 tuổi cô à. Em là con út của ông. Bố em 2 vợ. Mẹ em là vợ hai của bố. Vợ đầu mất vì tai nạn giao thông. Bố lấy mẹ em được 8 năm thì mẹ cũng mất vì bị điện giật. Lúc đó em mới ba tuổi, chưa biết gì. Từ khi mẹ em mất bố lầm lì, ít nói, hay uống rượu. Em lớn lên trong sự bao bọc thương yêu cúa bố nhưng cũng lắm lần bị đòn roi. Mỗi lần ông say tất cả nỗi bực tức đều đổ lên đầu em. Những lần như thế, em thầm ao ước được lao vào vòng tay của mẹ để mẹ chở che, nâng đỡ. Nhưng cô ơi! Niềm mơ ước của em sẽ không bao giờ thành hiện thực”. Chờ em nói hết câu, tôi vội chen ngang: “ Thế em lấy bao nhiêu tiền của bố? Em lấy tiền để làm gì?”. Chung lấy tay quẹt nước mắt rồi nức nở: “ Em lấy của bố 500 ngàn. Số tiền đó em mua đồ chơi, sách truyện và mua kẹo bánh khao bạn sau khi chơi đá bóng cô à”.  Nghe Chung nói xong, tôi phân tích: “ Em à, lẽ ra em phải biết hoàn cảnh của gia đình mình chứ. Bố em đã già, sức khỏe yếu. Số tiền của em tiêu đó chính là mồ hôi của bố khi phải đi chợ bán từng bó rau, cân cà. Một mình bố nuôi em, mẹ mất, bố rất đau khổ. Em phải biết thông cảm và động viên bố mỗi khi bố buồn chứ. Bây giờ cô chở em về xin lỗi bố đi để chiều đi học”. “ Thưa cô, em biết lỗi rồi”.
      Sau đó, tôi chở Chung về nhà để xin lỗi bố nhưng ông không có nhà. Tôi đưa em đến nhà Tuấn Bách nhờ em chiều chở Chung đi học.
       Chiều đó, Chung đi học nhưng tâm trạng của em không vui, nét mặt  buồn, lo. Giờ ra chơi, bố em đến gặp tôi với giọng điệu của người say xỉn ông lớn tiến bảo: “Con tôi bây giờ đã hư, tôi trả cho cô, trả cho nhà trường tôi không nuôi nó nữa” nói rồi ông bỏ đi không để cho tôi có lời giải thích.
Chiều về, tôi lại đi qua nhà em. Tôi thấy em cứ xa xẩn ở cổng. tôi dừng xe gọi em lại hỏi: “Sao em không vào nhà?” Em trả lời với giọng rưng rưng:” Bố khóa cửa đi đâu rồi cô à”. Tôi thấy tội nghiệp em quá! Chừng này tuổi con người ta được bố mẹ nuông chiều, yêu thương đằng này em, mẹ mất sớm, ở với bố tuổi đã cao, có gì buồn bực ông lại mượn rượu giải sầu. Tối nay chắc em lại không có chỗ ăn, chỗ ngủ. Tôi nghĩ như thế và hỏi: “ Em có người thân ở gần đây không? Bây giờ  bố không về em sẽ đi đâu?” “ Dạ, nhờ cô đưa em lên nhà bà ngoại ở Đức Yên ạ”. Tôi đưa em đến nhà bà và kể lại sự việc cho bà nghe thì bà bảo: “ Cảm ơn cô đã quan tâm đến cháu, bây giờ cô cứ để cháu ở đây chờ bố nó tỉnh rượu chúng tôi sẽ nói chuyện với bố cháu sau”.
          Trưa hôm sau, khi tan trường tôi lại tiếp tục ghé vào nhà ông. Bây giờ ông đã tỉnh táo hơn tôi mới phân tích cho ông những ưu điểm của Chung. “ Thưa bác! Từ trước tới nay Chung luôn là học sinh ngoan ngoãn, hiền lành, tích cực tham gia các hoạt động của trường, lớp. Em là một trong những học sinh khá giỏi của lớp. Do em còn nhỏ tuổi, thiếu đi bàn tay chăm sóc của mẹ, em đang còn suy nghĩ nông cạn nên trong chốc lát đã mắc phải sai lầm. Trong cuộc sống ai cũng có lần mắc phải sai lầm, điều quan trọng là phải biết nhận lỗi và sửa lỗi. Con cũng đã tâm sự với cháu rồi, cháu rất hối hận và hứa không bao giờ tái phạm nữa, mà bác cũng phải hiểu rằng lỗi này cũng một phần là do bác. Bác cất tiền không cẩn thận nên mới xảy ra sự việc này”.
Khi nghe tôi phân tích, ông chau mày và rơm rớm nước mắt. Ông nói: “Cô thông cảm cho cảnh gà trống nuôi con như tôi. Vì tiếc tiền, vì bực con nên mấy ngày qua tôi đã đói xử không phải với nó, tôi cũng có lỗi. xin cảm ơn sự quan tâm giúp đỡ của cô tới gia đình tôi. Mong cô tiếp tục quan tâm tới cháu. Cháu thiếu tình thương yêu, che chở của người mẹ. Còn tôi thì chưa thực sự quan tâm tới cháu. Tôi xin lỗi cô.”
Từ đó Chung đi học bình thường và phát huy tốt năng lực của mình. Em luôn gương mẫu, tự giác trong mọi hoạt động.
Câu chuyện xẩy ra cách đây đã 8 năm rồi. Bây giờ Chung đã là sinh viên của 1 trường đại học ở Hà Nội. Dịp Tết vừa qua, em đến nhà tôi chúc tết. Em cười tươi và nói: “ Nhờ có cô mà em được như ngày hôm nay. Nhờ có bài học cô dạy năm ấy mà em đã có thêm nghị lực vượt qua mọi khó khăn, mặc cảm. Em thật sự cảm ơn cô”.
Thưa quý vị! thực tế trong cuộc sống không có đứa trẻ nào tự nhiên hư hỏng, chỉ vì người lớn chưa thực sự quan tâm, dạy dỗ các em đến nơi đến chốn mà thôi. Là một giáo viên chủ nhiệm hơn ai hết chúng ta phải gần gũi, thương yêu các em học sinh như con của mình, phải lắng nghe và thấu hiểu tâm tư nguyện vọng của các em.
 

Tác giả bài viết: Ngô Thị Hồng Hải

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Từ khóa: n/a

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn